Tuổi mười sáu căng tròn mơ ước
Tôi say sưa với trang sách học trò
Trường trung học bộn bề năm cuối cấp
Tôi mệt nhoài chật ních những âu lo
Em xuất hiện như vầng trăng tinh khiết
Đám hội làng giây phút chao nghiêng
Mỗi lời nói, nụ cười, ánh mắt,
Những giọt vàng tươi mát trinh nguyên.
Kể từ ấy trống hội làng thôi thúc
Em hiện về trong giấc chiêm bao
Tôi hồi hộp gửi vào trang viết
Đem những lời gan ruột ra trao
Tôi đâu biết em như bình rượu ngọt
Đã bao người mắc nghiện hơi men
Và em đã trở thành thần tượng
Từ bao giờ cho các cuộc đua chen
Tôi đâu biết mình trở thành bệnh hoạn
Nỡ vô tình coi rượu là trăng
Để đến nỗi thân thành thân nhện
Cả một đời rút ruột mắc giăng
Đâu dám trách cuộc đời này khắc nghiệt
Khi biết mình lãng mạn phiêu lưu
Tâm đã chọn một tương lai sự nghiệp
Đâu còn gì cho một tình yêu.
.
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015
Cơm nắm muối vừng
Giữa nơi đô thị tưng bừng
Gặp hàng cơm nắm muối vừng... Ngẩn ngơ
Xa quê mải miết đâu ngờ
Gạo quê thơm thảo vẫn chờ người quê
Động lòng nhấm nháp ngâm nghê
Bỗng đâu quá khứ hiện về mênh mông:
Nắm cơm lũ trẻ mục đồng
Nắm cơm trọ học chia cùng hồn nhiên
Qua rồi cái tuổi thần tiên
Mới hay cơm nắm nhen lên lửa lòng
Làm ngơ ôm đống tro hồng
Cầu trời em cứ yêu chồng quên tôi
Nào ngờ lòng dạ chẳng nguôi
Tôi nhào cơm nắm bổ phơi để dành
Chôn vùi xong mối tình xanh
Yên lòng sự nghiệp công danh cho đời
Mấy phen lòng dạ bời bời
Trách mình lại trách ông trời bất công
Duyên trời dẫu có long đong
Tro tàn đốt lại có hồng được sao?
Muối vừng cơm nắm người rao
Cho tôi giây phút xông xao ngậm ngùi /
Gặp hàng cơm nắm muối vừng... Ngẩn ngơ
Xa quê mải miết đâu ngờ
Gạo quê thơm thảo vẫn chờ người quê
Động lòng nhấm nháp ngâm nghê
Bỗng đâu quá khứ hiện về mênh mông:
Nắm cơm lũ trẻ mục đồng
Nắm cơm trọ học chia cùng hồn nhiên
Qua rồi cái tuổi thần tiên
Mới hay cơm nắm nhen lên lửa lòng
Làm ngơ ôm đống tro hồng
Cầu trời em cứ yêu chồng quên tôi
Nào ngờ lòng dạ chẳng nguôi
Tôi nhào cơm nắm bổ phơi để dành
Chôn vùi xong mối tình xanh
Yên lòng sự nghiệp công danh cho đời
Mấy phen lòng dạ bời bời
Trách mình lại trách ông trời bất công
Duyên trời dẫu có long đong
Tro tàn đốt lại có hồng được sao?
Muối vừng cơm nắm người rao
Cho tôi giây phút xông xao ngậm ngùi /
Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015
Khoảng trời riêng
Kể từ khi gặp em
Tôi yêu vầng trăng khuyết
Mảnh trăng gầy non nớt
Giữa màn đêm đơn côi
Kể từ ấy trong tôi
Có một miền ao ước
Một nỗi niềm tha thiết
Giăng ngang qua cuộc đời
Dẫu chưa nói nên lời
Đã ươm nhiều dự định
Đã cầu mong số phận
Đã dạt dò chơi vơi
Muốn co ngắn khoảng trời
Lấp đầy phần hao khuyết
Muốn dâng cả cuộc đời
Cho một niềm khao khát
Cho dù em chưa biết
Lời nguyên cầu thiêng liêng
Khoảng trời trăng đang thắp
Tôi ước làm của riêng
Tôi yêu vầng trăng khuyết
Mảnh trăng gầy non nớt
Giữa màn đêm đơn côi
Kể từ ấy trong tôi
Có một miền ao ước
Một nỗi niềm tha thiết
Giăng ngang qua cuộc đời
Dẫu chưa nói nên lời
Đã ươm nhiều dự định
Đã cầu mong số phận
Đã dạt dò chơi vơi
Muốn co ngắn khoảng trời
Lấp đầy phần hao khuyết
Muốn dâng cả cuộc đời
Cho một niềm khao khát
Cho dù em chưa biết
Lời nguyên cầu thiêng liêng
Khoảng trời trăng đang thắp
Tôi ước làm của riêng
Làng nghệ sĩ
Tác phẩm đăng chưa ráo mực
Hẹn ngày ùa về chung vui
Lều sen làm nơi hội ngộ
Chỉ riêng bọn mình, thế thôi
Quờ tay với can rượu trắng
Xúc ào tạm mẻ lạc giang
Lá sen làm chén tốt chán
Thiếu lạc với thêm bát sen
Có trai có gái có khác
Gian lều bồng bềnh như chao
Bốc tay khỏi cần đũa bát
Mọi người mang thơ ra khao
Lều sen thành ngọn đèn sáng
Lung linh giữa trời trăng sao
Hồn thơ đọng vào mắt lá
Tiếng cười lan trên mặt ao
Dấn thân vào làng nghệ sĩ
Dốc bầu cùng chia đắng cay
Nâng chén hẹn nhau nghiệp lớn
Hiến đời cho tác phẩm hay. /
Hẹn ngày ùa về chung vui
Lều sen làm nơi hội ngộ
Chỉ riêng bọn mình, thế thôi
Quờ tay với can rượu trắng
Xúc ào tạm mẻ lạc giang
Lá sen làm chén tốt chán
Thiếu lạc với thêm bát sen
Có trai có gái có khác
Gian lều bồng bềnh như chao
Bốc tay khỏi cần đũa bát
Mọi người mang thơ ra khao
Lều sen thành ngọn đèn sáng
Lung linh giữa trời trăng sao
Hồn thơ đọng vào mắt lá
Tiếng cười lan trên mặt ao
Dấn thân vào làng nghệ sĩ
Dốc bầu cùng chia đắng cay
Nâng chén hẹn nhau nghiệp lớn
Hiến đời cho tác phẩm hay. /
Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015
Trăng khuyết
Thủa ấy trăng tròn lắm
Đột nhiên anh đi đâu
Thời gian không biết nói
tôi ngồi đong nỗi sầu
Hôm nay người trở lại
Nói rằng: Luôn yêu tôi
Từ cái ngày xưa ấy
Chẳng lúc nào vơi nguôi
Sợ nói ra ngày ấy
Nỡ chối từ tủi thân
Nên cố đành kìm nén
Còn được là bạn thân
Biết lời từ gan ruột
Chân tay như rụng rời
Ngực trào dâng tắc ngẹn
Cơn giận bùng réo sôi
Anh thật thà nhút nhát
Tôi chịu oan nỗi đau
Bây giờ trăng đã khuyết
Ta có còn trong nhau?
Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015
Lòi chưa thể ngỏ
Bao lời nói chắt ra từ gan ruột
Thu lượm dần khâu vá mãi thành câu
Nâng niu giữ chờ ngày gặp mặt
Phút trao lời lúng túng có thành đâu
Sắp xếp lại nhờ qua điện thoại
Đã kỳ công đan chữ chuốt lời
Nghe tiếng thở, tiếng cười em nín đợi
Tôi ngập ngừng câu chữ lại tuột rơi
Biết đang đứng bên bờ ảo vọng
Mà lòng sao không lặng sóng bao giờ
Nghiêng đổ mãi mà không hề vơi cạn
Đành múc dần tưới đậm vào mơ
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015
Điều ước
Chác giờ này em đang tái tê
Nín đi em! Anh biết rồi. Khổ
lắm!
Tai nạn làm em đau khớp gối
Đang một minh chống với cơn
đau
Giá lúc này ta có ở bên nhau
Anh sẽ được làm thay bác sĩ
Được em khen là nhà tâm lý
Cơn đau sẽ giảm từng giờ
Dẫu nói chi giờ cũng bằng
thừa
Anh thầm trách ông trời quái
ác
Bắt ta ở hai đầu khoảng cách
Trăm, sông trăm, núi trăm đèo.
Anh cầu mong có phép nhiệm
màu
Trong giây lát lấp đầy khoảng
cách
Anh ứng trước bài thơ tâm
huyết
Đọc xong rồi điều ước đến
ngay thôi/
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
.