chỗ này

.

. .

ĐINH VĂN Y CẢM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM CHIA SẺ.CHÚC TẤT CẢ CÁC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE,BÌNH AN,VUI VẺ VÀ THÀNH CÔNG TRONG CUỘC SỐNG.

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Heo may

Chợt nghe gió tràn qua ngõ
Nắng vàng giọt nắng rơi...rơi...
Em nhặt xếp từng chồng nắng
 Dưng
 dưng thu đã sang rồi.

Ai biết tôi thầm níu kéo
Hè ơi! Sao nỡ vội đi?
Thu ơi! Sao vô duyên thế?
Mời đâu cứ đến làm gì?

Tôi trách cả trời cả đất
Thời gian sao cứ phải quay?
Em ngẩng nhìn tôi bất chợt
Nụ cười vương sợi heo may.../

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

Biển nóng

Chỉ cần kín một đôi nơi
Mượn cớ tắm biển hai tôi để trần
Nước trong da mịn đứng gần
Hình như nước biển đang dần nóng lên

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Thằng Bờm

Gia tài một chiếc quạt mo
Đêm ngủ đập muỗi nắng to che đầu
Đói lòng đuổi lũ ruồi bâu
Oi bức làm gió tiện đâu kê ngồi.

Đã nghèo đến thế thì thôi
Bờm kia đâu được làm người tự do
Phú Ông tính kế rở trò
Muốn xoay nốt chiếc quạt mo thỏa lòng

Trâu cày bò nái không xong
Bè lim ao cá Bờm không bắt mồi
Đổi hòa lấy một nắm xôi
Cho mồm ăn chắc. Thế thôi bờm cười.

Phú Ông được quạt mo rồi
Mới hay: Bờm cũng là người khôn ngoan
Chỉ buồn bia miệng thế gian
Cứ chê Bờm dại hiểu oan thằng Bờm

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Thị Mầu

Cau non tiện chũm lòng đào
Trầu têm cánh phượng đặt vào trong cơi
Trầu này ngon lắm mình ơi!
Dừng chân ngoảnh lại mà xơi hỡi mình

Mình như táo rụng sân đình
Em như gái dở đi rình của chua
Trái xanh sót lại sân chùa
Người đời sao thấy của chưa vẫn thèm?

Tích chèo tôi vẫn từng xem
Trách em nông nổi thương em đa tình
Đã yêu yêu đến hết mình
Quá say nên chẳng biết tình trao ai
Chẳng cần biết đến đúng sai
Tình yêu sao nỡ ép nài khổ chưa
Miệng cười quyến rũ say sưa
Mắt em đắm đuối đẩy đưa gọi mời
Thân mình uốn éo lả lơi
Hồn nhiên dâng hiến cho người mình yêu

Tình đời cứ mãi phiêu lưu
Thế gian muôn thủa còn yêu thị mầu.

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

Vườn hoang

Vườn hoang Thị Nở vô tình
Ngủ quên để lộ tấm tình hứng trăng,
Chí Phèo cố giữ thăng bằng
Ngẩn ngơ đứng lặng, khẽ khàng liếm môi

Cơn say vụt  tỉnh kia rồi.
Bỗng nghe thấy tiếng kêu trời thốt lên
Dập dềnh run rẩy màn đêm
Tiếng cười ruc rích tan trên sóng vàng

Trăng sao mở mắt ngỡ ngàng
Trinh nguyên hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau
Chẳng cần mối lái trầu cau
Chẳng so danh phận vàng thau ngọn nguồn

Khát khao năm tháng tủi hờn
Cô đơn chạm phải cô đơn thảo nào
Bỗng dưng gió chuyển ào ào
Trăng khuya lả tả rơi vào vườn hoang

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Canh suông


Dền cơm rau rệu bìm bìm
Ngày ngày hai đứa như chim tha mồi
Rau láo nháo nước đun sôi
Thêm dúm muối trắng nên nồi canh suông.

Thế rồi mỗi đứa mỗi phương
Từ đâu nhung nhớ vấn vương len vào
Thế rồi gan ruột cồn cào
Bao nhiêu nước mắt rơi vào canh sôi.

Tôi đi khắp bốn phương trời
Vẫn thầm da diết nhớ người chân quê
Vướng vào muôn nỗi đam mê
Đỉnh cao chưa tới ngày về còn xa.

Ngày về tóc chấm sương pha
Thời gian níu bươc chân qua đắm chìm
Vườn hoang như đợi tôi tìm
Dền cơm rau rệu bìm bìm vẫn xanh

Tôi ngồi bứt lá trên cành
Mót tìm kỷ niệm vá lành vết đau
Chẳng thành hai nửa của nhau
Tôi ngồi dọn cỏ vườn rau ngày ngày

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016

Vừng ơi mở cửa ra.

Người ấy xa rồi nỗi nhớ
Thì thầm len lỏi từ lâu
Vẫn biết chỉ là bạn tốt
Thề nguyền hẹn ước gì nhau

Người ấy chắc là buồn lắm
Chẳng thèm tin nhắn một câu
Thì thôi. Chẳng cần mong ngóng
Mà mình cấm nổi mình đâu.

Người ấy thật hiền thương lắm
Bao phen ấp úng ngượng ngùng
Đâu biết mình là phận gái
Ưng mà vẫn nói là không.

Người ấy có nghe mình nhắn
Ngày mai nếu có đến nhà
Cửa khép mà then không đóng
Vừng ơi! Là cửa mở ra

.

My Howrse Banner