Tác phẩm đăng chưa ráo mực
Hẹn ngày cùng về chung vui
Lều sen là nơi hội ngộ
Chỉ riêng bọn mình thế thôi.
Quờ tay với can rượu trắng
xúc ào tạm mẻ lạc rang
Lá sen làm chén tốt chán
Thiếu lạc với thêm bát sen
Có trai có gái có khác
Gian lều bồng bềnh chênh chao
Bốc tay khỏi cần đũa bát
Người người mang thơ ra khao
Lều sen thành ngọn đèn sáng
Lung giữa trời trăng sao
Hồn thơ đọng vào mắt lá
Tiếng cười lan trên mặt ao.
Dấn thân vào ?Làng nghệ sĩ"
Giốc bầu cung chia đắng cay
Nâng cốc hẹn nhau nghiệp lớn
Hiến đời cho tác phẩm hay /
.
Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016
Mưa ngâu
Đang mưa chợt nắng lại mưa
Em vừa ẩn náu tôi vừa tới nơi
Lặng thinh em mải nhìn trời.
Tôi vờ lơ đãng như người dửng dưng
Hồn nhiên mưa gió bập bùng
trào dâng con sóng ngập ngừng trong tôi
Bỗng đâu mưa tạnh mất rồi
Em đi để lại đất trời trống không
Nào ngờ lòng nổi bão giông
Tìm em mê mải mà không thấy người
Ngờ đâu ngần ấy năm rồi
Tôi luôn phấp phỏng khi trời mưa ngâu
Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016
Canh cua
Bồi hồi bưng bát canh cua
Chợt như bóng mẹ ngày xưa hiện về
Chân trần áo vá nón mê
Mẹ đang bới nắng trưa hè tìm cua
Mồ hôi lã chã như mưa
Bờ ngang, bờ dọc, ruộng bừa lang thang
Lần từng gốc, thục từng hang,
Mặc cho nắng lửa nấu rang quanh người
Tuổi thơ nông nổi một thời
Lỡ quên khỏa lấp cái thời xa xưa
Nói chi giờ cũng bằng thừa
Bát canh tôi để bàn thờ thắp hương
Chợt như bóng mẹ ngày xưa hiện về
Chân trần áo vá nón mê
Mẹ đang bới nắng trưa hè tìm cua
Mồ hôi lã chã như mưa
Bờ ngang, bờ dọc, ruộng bừa lang thang
Lần từng gốc, thục từng hang,
Mặc cho nắng lửa nấu rang quanh người
Tuổi thơ nông nổi một thời
Lỡ quên khỏa lấp cái thời xa xưa
Nói chi giờ cũng bằng thừa
Bát canh tôi để bàn thờ thắp hương
Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016
Hạ Long
Xuân đi hạ đến khi nào
Tiêng chim lanh lảnh đậu vào trang thơ
Động lòng chợt tỉnh giấc mơ
Khát khao lướt sóng bến bờ Hạ Long
Một vùng biển đảo mênh mông
Ô kìa gà chọi phượng công lạc đà
Ô kìa hang động nguy nga
Đây thì sửng sốt kia là Bồ Nâu
Ngoan nào nhẹ cánh hải âu
Lăng săng lũ khỉ kéo nhau đu cành
Nơi này ngọn gió cũng xanh
Nắng vàng ai nhuộm mà thành nắng mơ
Mây trời sao cứ ngẩn ngơ
Tiếng cười pha tiếng sóng xô ngực trần
Nơi này cứ việc khỏa thân
Bao nhiêu cái mảnh trắng ngần sủi tăm
Khỏa thân bãi cát ta nằm
Mà nghe sóng biển thì thầm sẻ chia
Đàn rồng ngày xửa ngày xưa
Mải mê đất lạ mà chưa về trời
Rồng ơi hóa đá mất rồi
xót thương lũ đảo nổi trôi bềnh bồng
Chia tay lòng lại nhủ lòng
Biết mình mắc nợ Hạ Long rất nhiều/
Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016
Lặng im
Giá mà em - Giá mà tôi!
Chưa hề quen biết thì thôi. Đã đành!
Không mong không hẹn mà thành
không ai ngăn cấm mà đành chia xa
Mỗi mùa thu cứ dần qua
Thời gian thầm nhắc: - Hai ta vô tình
Cả hai không bảo nổi mình
Người e - Kẻ ngại chùng chình đợi nhau.
Biết rằng chẳng có kiếp sau
Biết rôi! - Nỗi nhớ nát nhàu con tim.
Thế mà vẫn cứ lặng im.
Chưa hề quen biết thì thôi. Đã đành!
Không mong không hẹn mà thành
không ai ngăn cấm mà đành chia xa
Mỗi mùa thu cứ dần qua
Thời gian thầm nhắc: - Hai ta vô tình
Cả hai không bảo nổi mình
Người e - Kẻ ngại chùng chình đợi nhau.
Biết rằng chẳng có kiếp sau
Biết rôi! - Nỗi nhớ nát nhàu con tim.
Thế mà vẫn cứ lặng im.
Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016
Tháng 3 ( âm lịch)
Đang đằm mình trong quánh đặc trời đông
Mưa rắc lộc bao ngày xuân chải chuốt
nghe đất thở tiếng ồn ào gâm gấp
Lũ côn trùng rung khắp màn đêm
Bỗng tan rời bung vỡ chói pha lê
Tháng 3
Không gian ngập nắng...
Nghe sấm động rập rình mưa rội xuống
Lúa đang thì con gái mâng mâng
Gió đu cành bỡ ngỡ những mầm xanh
Chùm quả đậu dạt dào hương sắc lạ
Ôi mặt đất lòng trời xanh rộng quá
Cánh chim bời đồng nội xôn xao
Lại trở về với điệp khúc tháng 3
Gạo cháy đỏ những chân trời mơ ước
Mây trắng ơi cho lòng náo nức
Để một đời luyến tiếc mãi tháng 3 /
Mưa rắc lộc bao ngày xuân chải chuốt
nghe đất thở tiếng ồn ào gâm gấp
Lũ côn trùng rung khắp màn đêm
Bỗng tan rời bung vỡ chói pha lê
Tháng 3
Không gian ngập nắng...
Nghe sấm động rập rình mưa rội xuống
Lúa đang thì con gái mâng mâng
Gió đu cành bỡ ngỡ những mầm xanh
Chùm quả đậu dạt dào hương sắc lạ
Ôi mặt đất lòng trời xanh rộng quá
Cánh chim bời đồng nội xôn xao
Lại trở về với điệp khúc tháng 3
Gạo cháy đỏ những chân trời mơ ước
Mây trắng ơi cho lòng náo nức
Để một đời luyến tiếc mãi tháng 3 /
Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016
Nàng Tô Thị
Một mình trên đỉnh núi cao
Ôm con đăm đắm nhìn vào xa xăm
Đợi chờ đã mấy ngàn năm
Người đâu khuất bóng biệt tăm không về?
Người đi còn nhớ lời thề
Hay là vướng "nghĩa" phu thê xứ người.
Tình yêu hạnh phúc đã rồi
Sao nàng không nghĩ cuộc đời đứa con
Lo tình mẫu tử cho tròn
Lẽ nào cứ mãi ôm con chẳng rời.
Cả hai hóa đá mất rồi
tên Nàng đã hóa thành lời hát ru
Chỉ còn trái núi Vọng Phu
Bốn mùa vọng tiếng vi vu gió ngàn.
Ôm con đăm đắm nhìn vào xa xăm
Đợi chờ đã mấy ngàn năm
Người đâu khuất bóng biệt tăm không về?
Người đi còn nhớ lời thề
Hay là vướng "nghĩa" phu thê xứ người.
Tình yêu hạnh phúc đã rồi
Sao nàng không nghĩ cuộc đời đứa con
Lo tình mẫu tử cho tròn
Lẽ nào cứ mãi ôm con chẳng rời.
Cả hai hóa đá mất rồi
tên Nàng đã hóa thành lời hát ru
Chỉ còn trái núi Vọng Phu
Bốn mùa vọng tiếng vi vu gió ngàn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.



