chỗ này

.

. .

ĐINH VĂN Y CẢM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM CHIA SẺ.CHÚC TẤT CẢ CÁC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE,BÌNH AN,VUI VẺ VÀ THÀNH CÔNG TRONG CUỘC SỐNG.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Vừng ơi mở cửa ra!

Người ấy xa rồi nỗi nhớ
Thì thầm len lỏi từ lâu
Vẫn biết chỉ là bạn tốt\
Thề nguyền hẹn ước gì nhau

Người ấy chắc là buồn lắm
Không thèm tin nhắn một câu
Thì thôi chẳng thèm mong ngóng
Mà mình cấm nổi mình đâu

Người ấy thật hiền thương lắm
Bao phen ấp úng ngượng ngùng
Đâu biết mình là phận gái
Ưng mà vẫn nói là không

Người ấy có nghe mình nhắn
Ngày kia nếu có đến nhà
Cửa khép mà then không đóng
Vừng ơi! là cửa mở ra.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Ước một lúc

                       
                                            (Một thoáng Bắc Ninh )
Tôi không được làm người Kinh Bắc
Để cùng em ngồi tựa mạn thuyền
Níu vạt áo trèo lên Quán Dốc
Uống rượu đào nâng cánh tay tiên

Ước một lúc làm liền anh liền  chị
Lặng nhìn nhau lúng liếng mắt cười
Để được say miếng trầu cánh phượng
Nuốt vào lòng câu hát  Người ơi !

Ngỡ trời đất cũng tan thành câu hát
Thế gian này toàn người ngọc người ngoan
Nghe "Giã bạn " Chẳng nỡ rời Kinh Bắc
Biết làm gì níu  giữ được thời gian ?/


NGÀY MAI ANH VỀ


Còn biết làm gì được nữa
Thời gian lặng lẽ qua dần
Đặt mình lưng không tới chiếu
Lang thang đã khắp mấy tuần

Vẫn biết em còn trẻ quá
Còn bao hy vọng đang chờ
Mà sao nỗi buồn nhen nhóm
Lan dần kín cả cơn mơ

Ngày mai anh về xa lắm
Nỗi buồn rồi sẽ nhân lên
Bởi thương em là phận gái
Nơi này hoang vắng triền miên

Ngày mai ta về hai phía
Bao điều còn gói trong nhau
Mới hay: tình yêu là thế
Chỉ toàn dang dở khổ đau!

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

HEO MAY



Chợt nghe gió tràn qua ngõ
Lá vàng giọt nắng rơi... rơi....
Em nhặt xếp từng chồng nắng
Rưng rưng thu đã sang rồi

Ai biết tôi thầm níu kéo
Hè ơi! Sao cứ phải quay
Thu ơi! Sao vô duyên thế?
Mời đâu cứ đến làm gì?

Tôi trách cả trời cả đất
Thời gian sao cứ phải quay?
Em ngẩng nhìn tôi bất chợt
Nụ cười vương sợi heo may

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Vòng tay anh



          Đừng so người mẫu, siêu sao
Nàng Kiều cô Tấm… ôi chao… thôi rồi!

Em xin là chính mình thôi
Tình yêu hạnh phúc nhỏ nhoi yên bình
Tự tin chăm chút gia đình     
Ngày ngày nhấm nháp thơ tình anh trao
Chút đắng cay, chút ngọt ngào
Chút bâng khuâng chút dạt dào mênh mông

Mong chi vương miện lầu hồng

Em cần hạnh phúc trong vòng tay anh

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

me


Mẹ

 Con theo giấy gọi nhập trường
Rời quê mẹ cũng lên đường hôm sau
Lên tàu chưa định nơi đâu
Bàn chân quen với nông sâu đồng làng
Ngập ngừng pha chút hoang mang
Mẹ đi về phía giầu sang thị thành
Tuổi cao sức yếu đã đành
Thương trường nào có chỗ dành mẹ đâu
Một mình lo trước tính sau
Lang thang sọt quả gánh rau tương cà
Lần từng ngõ gọi từng nhà
Mua van bán lậy cốt là có ăn
Những đồng tiền lẻ cong quoăn
Còn vương cát bụi loang vằn mồ hôi
Con cầm sẻ nửa chia đôi
Đồng ăn đồng trọ đồng nơi học hành

Con đường sự nghiệp công danh
Biết bao cay đắng nhọc nhằn mẹ ơi!
Cho con ôm ngọn gió trời

Đã cưu mang mẹ một thời nuôi con /

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Chợ tinh Sa Pa

Từ miền quê lúa Bắc Ninh
Rủ nhau tìm đến chợ tình Sa Pa
Tò mò chuyện của người ta
Thì ,mình cưỡi ngựa xem hoa mất gì
Dẫu rằng chẳng để làm chi
Đem làm kỷ niệm thôi thì cầu may
Biết đâu ở xứ sở này
Vẫn còn có một vòng tay đang chờ

Lòng vòng thất thểu bơ vơ
Nụ cười nhạt muối câu thơ lẻ vần
Người ta ríu  rít quây quần
Nụ hôn ánh mắt tần ngần ...Khổ chưa?
Tiếng khèn tiếng sáo đẩy đưa
Váy xòe chân nhún mây mưa chùng chình
Tay ai nắm phải tay mình
Soi trong đáy mắt có hinh bóng nhau
Thế rồi chẳng biết từ đâu
Chúng mình lại nép vào nhau chẳng rời
Đôi môi như gọi như mời
Vòng tay thiết lại em ơi....! Chợ tình!

.

My Howrse Banner