Có một lần cao hứng
Thả tình yêu nổi trôi
Khi cuộc vui vừa cạn
Anh bỏ đi xa rồi
Kể từ khi mất lái
Thuyền trôi vào mênh mông
Vật vờ giữa hoang vắng
Quay cuồng trong bão giông
Gối đầu lên nỗi nhớ
Thả neo vào mong manh
Lặng nghe lời gan ruột
Thì thầm gọi tên anh
Bao giờ anh trở lại
Mang mùa xuân quay về
Em reo mầm hy vọng
Giữa mùa đông tái tê
.
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015
Thơ anh
Nếu không chạm phải thơ anh
Ngoài kia mây trắng nắng xanh mặc trời
Hồn nhiên đốt cháy kiếp người
Con tim ngoan đạo hát lời thánh ca
Thơ anh mang gió vào nhà
Thổ công lặng lẽ tránh xa em rồi
Để anh lồng lộng lên ngôi
Tự nhiên em hóa bề tôi trung thành
Mải mê nhấm nháp ngon lành
Những câu thơ ngỡ chỉ dành riêng em
Nào ngờ câu chữ có men
Thơ anh là rượu mang lên tặng đời
Em nào chịu bỏ cuộc chơi
Liền đem ưu thế bề tôi lộng hành
Thề rằng độc chiếm lấy anh
Cho dù lâm nạn chiến tranh tương tàn
Cho dù đau khổ ngập tràn
Sẵn sàng ôm cả trái oan về mình
Cho dù mắc tội tầy đình
Thì em vẫn cứ án binh độc quền
Ngoài kia mây trắng nắng xanh mặc trời
Hồn nhiên đốt cháy kiếp người
Con tim ngoan đạo hát lời thánh ca
Thơ anh mang gió vào nhà
Thổ công lặng lẽ tránh xa em rồi
Để anh lồng lộng lên ngôi
Tự nhiên em hóa bề tôi trung thành
Mải mê nhấm nháp ngon lành
Những câu thơ ngỡ chỉ dành riêng em
Nào ngờ câu chữ có men
Thơ anh là rượu mang lên tặng đời
Em nào chịu bỏ cuộc chơi
Liền đem ưu thế bề tôi lộng hành
Thề rằng độc chiếm lấy anh
Cho dù lâm nạn chiến tranh tương tàn
Cho dù đau khổ ngập tràn
Sẵn sàng ôm cả trái oan về mình
Cho dù mắc tội tầy đình
Thì em vẫn cứ án binh độc quền
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015
Tiếng chuông
Tiếng chuông đổ hồi tha thiết
Mà em bỏ máy đi đâu
Để anh nín từng nhịp thở
Bao nhiêu câu hỏi trong đầu
Chắc là em trong nhà tắm
Hay là mệt quá ngủ quên
Hay là còn đang lúng túng
Vướng vì ai đó ngồi bên.
Tiếng chuông rã rời khản giọng
Ngực anh sắp nổ tung rồi
Anh muốn gào thay điện thoại
Mà sao thấy mình hụt hơi?
Mà em bỏ máy đi đâu
Để anh nín từng nhịp thở
Bao nhiêu câu hỏi trong đầu
Chắc là em trong nhà tắm
Hay là mệt quá ngủ quên
Hay là còn đang lúng túng
Vướng vì ai đó ngồi bên.
Tiếng chuông rã rời khản giọng
Ngực anh sắp nổ tung rồi
Anh muốn gào thay điện thoại
Mà sao thấy mình hụt hơi?
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015
Tung nhớ lên giời
Bao phen tung nhớ lên giời
Chỉ đường cho chúng sang người mình yêu
Ô kìa! Nàng chẳng biết điều
Lại kêu quá tải đổ liều sang đây.
Chỉ đường cho chúng sang người mình yêu
Ô kìa! Nàng chẳng biết điều
Lại kêu quá tải đổ liều sang đây.
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
Tháng 3
Ngỡ đằm mình trong quánh đặc mùa đông
Mưa rắc lộc bao ngày xuân chải chuốt
Nghe đất thở tiếng ồn ào gâm gấp
Tiếng côn trùng rung khắp màn đêm
Bỗng tan rời bung vỡ chói pha lê
Tháng 3!
Không gian ngập nắng
Nghe sấm động rập rình mưa dội xuống
Lúa đang thì con gái mâng mâng
Gió đu cành bỡ ngỡ những mầm xanh
Chùm quả đọng dạt dào hương sắc lạ
Ôi mặt đất lòng trời tươi đẹp quá!
Cánh chim bời đồng nội xôn xao
Lại trở về với điệp khúc tháng 3
Gạo cháy đỏ những chân trời mơ ước
Mây trắng ơi gợi lòng náo nức
Để một đời luyến tiếc mãi tháng 3
Mưa rắc lộc bao ngày xuân chải chuốt
Nghe đất thở tiếng ồn ào gâm gấp
Tiếng côn trùng rung khắp màn đêm
Bỗng tan rời bung vỡ chói pha lê
Tháng 3!
Không gian ngập nắng
Nghe sấm động rập rình mưa dội xuống
Lúa đang thì con gái mâng mâng
Gió đu cành bỡ ngỡ những mầm xanh
Chùm quả đọng dạt dào hương sắc lạ
Ôi mặt đất lòng trời tươi đẹp quá!
Cánh chim bời đồng nội xôn xao
Lại trở về với điệp khúc tháng 3
Gạo cháy đỏ những chân trời mơ ước
Mây trắng ơi gợi lòng náo nức
Để một đời luyến tiếc mãi tháng 3
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015
Em
Không ví em là làn mây tia nắng
Là gió?
Là hương?
Sợ chúng bay đi!
Ví là hoa thì đời hoa lại ngắn?
Tôi băn khoăn chẳng biết làm gì
Em cười nói hồn nhiên gần gũi
Tôi quên đi gianh giới bạn bè
Chẳng biết gọi là gì cho xứng
Tôi uống lời em nói say mê
Kể từ ấy tôi đâu là tôi nữa
Lòng bồi hồi thao thức mộng mơ
Kể từ ấy ruột gan như có lửa
Khi lạnh lùng chợt nóng nẩy vu vơ
Tôi nén lại cả một trời mơ ước
Thời gian ơi! Sao chẳng giúp được chi?
Ôi cái đẹp còn tệ hơn cái ác!
Toàn khổ đau cay đắng chia li
Tôi lặng lẽ kéo em về quá khứ
Dắt em ra khỏi trái tim rồi
Có ngờ đâu càng lau càng xóa
Em vẫn về mắc cạn giữa đời tôi.
Là gió?
Là hương?
Sợ chúng bay đi!
Ví là hoa thì đời hoa lại ngắn?
Tôi băn khoăn chẳng biết làm gì
Em cười nói hồn nhiên gần gũi
Tôi quên đi gianh giới bạn bè
Chẳng biết gọi là gì cho xứng
Tôi uống lời em nói say mê
Kể từ ấy tôi đâu là tôi nữa
Lòng bồi hồi thao thức mộng mơ
Kể từ ấy ruột gan như có lửa
Khi lạnh lùng chợt nóng nẩy vu vơ
Tôi nén lại cả một trời mơ ước
Thời gian ơi! Sao chẳng giúp được chi?
Ôi cái đẹp còn tệ hơn cái ác!
Toàn khổ đau cay đắng chia li
Tôi lặng lẽ kéo em về quá khứ
Dắt em ra khỏi trái tim rồi
Có ngờ đâu càng lau càng xóa
Em vẫn về mắc cạn giữa đời tôi.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
.